Skip to content

Chuyện của Ngân

Trang blog tình yêu cuộc sống tại Anh Quốc của tác giả Ngân Jones

Menu
  • Home
  • Giới thiệu
  • Chuyện của Ngân
    • Chuyện vợ chồng
    • Chuyện con cái
      • Dạy con
      • Món ăn cho bé
      • Các chia sẻ khác
      • Ba và con
      • Nhật ký Anna – 0 tuổi
      • Nhật ký Anna – 1 tuổi
      • Nhật ký Anna – 2 tuổi
      • Nhật ký Anna – 3 tuổi
      • Nhật ký Anna – 4 tuổi
      • Nhật ký Anna – 5 tuổi
      • Nhật ký Anna – 6 tuổi
    • Chuyện gia đình
    • Chuyện học tập
    • Chuyện việc làm
    • Christianity
    • Cuộc sống Anh Quốc
    • Phát triển bản thân
    • Tài chính cá nhân
      • Quản lý tài chính
      • Đầu tư
      • Chi tiêu
      • Thu nhập
    • Nhiếp ảnh
      • Dụng cụ máy ảnh
    • Nghệ thuật
    • Chuyện khác
    • Viết blog và làm vlog
      • Lập blog kiếm tiền
      • Viết blog
      • Làm vlog
  • Review
    • Review nhà hàng
    • Review book
    • Review movie
    • Review drama
    • Review TV Series
    • Reading list
  • Du lịch
    • Du lịch Anh Quốc
    • Du lịch Châu Á
    • Du lịch Châu Âu
    • Du lịch Châu Phi
  • Tác phẩm
    • Luân Đôn nơi em tìm thấy anh
    • Hạnh phúc tìm lại (Tiểu thuyết)
    • Dấu yêu Cambridge
  • Kết nối blog
  • Disclaimer
Menu

Các tối trong tuần

Posted on July 27, 2017 by Ngân Jones

1. Tối đầu tuần, đi làm về. Chồng vừa ăn, vừa cho con ăn, vừa nấu đồ ăn cho ngày hôm sau như thường lệ. Không hiểu sao chồng giỏi làm nhiều thứ một lúc thế, chứ mình thì mình chịu. Nhưng mà nhìn chồng ăn cũng không yên thấy tội tội, mình biết điều ăn xong liền thu dọn bát đĩa đem đi rửa.

Ai dè vừa cầm đĩa bật nước, chồng chạy lại giằng, bảo ngay: “Để anh rửa. Anh muốn em nghỉ ngơi. Em tìm chỗ nào ngồi xuống đi.”

Ngày trước mình nấu, chồng giành việc rửa bát, mình cũng không thấy quá áy náy. Giờ chồng đã nấu rồi, để chồng rửa luôn, còn mình thì ăn không ngồi rồi thấy tội lỗi đầy người. Lương tâm cắn rứt, mình liền giằng lại ngay. Chồng cũng không vừa, tiếp tục giằng.

Vậy là đích thực có màn “long tranh hổ đấu”: Hai vợ chồng giành qua giành lại cái đĩa trong bồn rửa. Chưa bao giờ kịch liệt như hôm này. 😂

Cuối cùng mình đành chịu thua, nhường chồng việc rửa bát, nhưng mình không ngồi xuống mà lởn vởn chạy quanh thu dọn nốt chỗ bát đĩa còn lại ủn gần cái bồn cho chồng tiện việc rửa. Vợ một tay, chồng một tay, làm xong nhanh nhanh gọn gọn.

2. Tối hôm mình đi công tác trên tỉnh về, tâm trạng ủ ê buồn rầu. Suốt hai tuần nay, ban ngày đi làm thì thấy bình thường, nhưng cứ tối về là rất mệt mỏi. Đợt này con còn hay quấy khóc dậy đêm, làm mình rất xì chét. Những hôm mà phải đi tỉnh thì càng mệt hơn. Mệt mỏi thiếu ngủ nên đâm ra ủ ê chán đời, suy nghĩ lung tung quẫn bách.

Mình cố kiềm chế thể hiện ra ngoài vì chồng cũng trong tình trạng vật vờ không kém gì mình. Mình thấy rất bất công cho chồng nếu mà mình tuôn cái sự mệt mỏi của mình lên đầu chồng. Đặc biệt trong lúc cả hai vợ chồng cùng mệt mỏi thiếu ngủ thế này, mình sợ nếu mà mình vô lý gây sự, chồng cũng không có đủ sức mà chịu được mình.

Nhưng… có vẻ mình đã đánh giá hơi bị thấp “trình độ” của người này.

Từ giây phút mình bước vào cửa, thấy mình im im hơn ngày thường, chồng liên tục hỏi: “Em cảm thấy thế nào?” Suốt buổi tối, hành động cử chỉ lời nói còn dịu dàng hơn cả ngày thường. Nào là: “Em đói không? Để anh lấy đồ ăn cho em nhé.” Mình lắc đầu thì chuyển sang: “Em ngồi xuống ghế nghỉ đi, để anh lấy nước cho em.” Mình không chịu ngồi mà đi quanh nhà, thì lo lắng bám đuôi đi theo.

Sau một hồi, nước mắt mình không kiềm chế được nữa bắt đầu tuôn ra. Chồng ôm ấp vỗ về, tiếp tục hỏi han: “Nói cho anh biết em cảm thấy thế nào?”

Mình là tuýp thích đóng kín mình, buồn bực giận dỗi là sẽ tự kỷ, không chịu nói năng gì. Mình gạt chồng ra bảo: “Anh không hiểu đâu.”

Chồng liền cầm ngay lấy tay mình giữ lại: “Em nói đi. Anh muốn nghe. Em cứ nói đi, anh sẽ hiểu.”

Lúc đấy ánh mắt chồng rất chân thành, giọng nói đầy nghiêm túc, khiến trong lòng mình bỗng có cái gì đó lắng sâu lại.

Phải rồi, người này, luôn nắm lấy tay mình khi mình chênh vênh, luôn nhìn vào mắt mình khi mình yếu đuối, luôn muốn hiểu mình khi mình tự tạo nên hàng rào gai tách biệt bản thân khỏi thế giới bên ngoài.

Khi ấy, mình đã vừa khóc vừa nói linh tinh lảm nhảm rất nhiều, và chồng đã không ngừng dỗ dành, nào là: “Hãy để anh ở bên chăm sóc em.”, nào là: “Anh hứa với em, mọi thứ sẽ tốt hơn.”…

Tối hôm đấy, không hiểu sao con bỗng dưng rất hiểu chuyện. Em nằm trên gối nhìn mẹ, em bảo: “Mummy sad.” (“Mẹ buồn.”) Lần đầu tiên nghe em diễn đạt cảm xúc ra bằng từ thế này. Em cũng nói thêm: “Daddy happy.” (“Ba vui.”) 😂 Tối hôm đấy, em cũng không khóc quấy mà chỉ yên lặng chơi chơi rồi đi ngủ.

3. Một tối khác, chồng chuẩn bị đi tắm, ngó đầu vào cửa phòng ngủ thông báo. Mình lại lên cơn thất thường nói vọng ra: “Được rồi anh đi đi. Nhưng đã đi là khỏi cần vào ngủ cùng em tối nay nữa đâu đấy.”

Mình còn đang nằm chơi trên giường chưa kịp phản ứng thì chồng đã mở cửa lao vào nhảy chồm lên người mình trong tư thế gấu trúc ôm cây. Chồng bảo: “Anh phải vào chứ. Làm sao mà anh có thể ngủ mà không có cô gái này được?” (“I must come back. How could I sleep without this girl?”)

Nhìn bộ dáng khẩn trương của chồng mà mình cười khanh khách như được mùa, hết cả cái ủ ê. 😂

4. Tối qua, tắm rửa xong, cả nhà vào phòng ngủ. Vì mình vừa cho chồng xem bài hát “I loved her first” và bảo là nhiều đám cưới dùng bài hát này cho điệu nhảy của bố và con gái, chồng nổi hứng rủ con gái nhảy, vừa nhảy vừa hát. Nhưng mà không phải kiểu ôm nhau ngọt ngào tình cảm mà là cái thể loại nhảy… như con cào cào. Con đẩy xe vòng vòng nhún nhẩy, còn chồng thì giả bờ đang đánh đàn ghi-ta điện như là ngôi sao nhạc rock. Bài hát cảm động thế mà hai ba con nhảy thế này… Thật tụt hết cảm xúc. 😂

Mình đang cười lăn lộn thì chồng chìa tay: “Ra đây nhảy với anh.”

Mình thầm nghĩ sắp đi ngủ mà còn nhảy tưng tưng thế kia có mà mệt chết, nhưng không thể nào từ chối cuộc vui nên đành miễn nắm lấy tay chồng đứng dậy.

Chồng liền ôm lấy mình, vừa nhẹ nhàng lắc lư vừa bảo: “Em biết chân em đau nên anh sẽ đung đưa em nhẹ thôi.” (Chân sáng không cẩn thận đá phải thành giường vẫn còn hơi đau đau.) -> Thế còn được.

Đầu tựa lên vai mình, chồng bắt đầu ê a hát, lời hát xuyên tạc từ bài “I loved you first” kia:

“Anh yêu Anna trước chồng của con.
Nhưng anh yêu em trước trong cuộc đời của anh.
Anh yêu em trước, em yêu của anh.
Em là số một. Anh yêu em trước.”

(Nguyên văn:
“I loved Anna first before her husband.
But I loved you first in my life.
I loved you first, my love.
You are my number one. I loved you first.”)

Nghe bài hát “Anh yêu em trước” này của chồng thấy ngọt lịm trong tim, nhưng cũng không thể nào nhịn được cười. 😂

5. Ngẫm nghĩ thì mình cũng thuộc dạng đa sầu đa cảm buồn vui thất thường, lúc buồn cũng có thể rất ồ ạt điên cuồng, và nhiều lúc tâm trạng mà xuống rất thấp thì cũng có thể liệt vào dạng trầm cảm nhẹ.

Nhưng mình rất may mắn vì Chúa đã cho mình một người luôn muốn hiểu mình và hiểu được mình.

Cũng chính nhờ Chúa và người này mà mình trở nên mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn, có thể luôn ngẩng đầu bước đi tiếp về phía trước…

Nếu bạn thấy bài viết hữu ích, có thể lưu lại bằng các lựa chọn dưới đây:

  • Share on Facebook (Opens in new window) Facebook
  • Share on X (Opens in new window) X
  • Share on LinkedIn (Opens in new window) LinkedIn
  • Share on Pinterest (Opens in new window) Pinterest
  • Share on WhatsApp (Opens in new window) WhatsApp

Like this:

Like Loading…

Hãy để lại lời nhắn cho mình nhé!Cancel reply

Giới thiệu tác giả blog


Ngân Jones, Christian blogger tại Anh, Thạc Sỹ Cambridge, tác giả “Dấu yêu Cambridge“, làm trong ngành tài chính, sống ở Luân Đôn cùng chồng và con gái. Có thể đọc thêm về tác giả ở phần Giới thiệu.

  • Facebook
  • Instagram

Cách lập blog và kiếm tiền


Năm 2020 mình đã kiếm được bao nhiều từ trang blog này? Làm thế nào để có thể lập blog và bắt đầu kiếm tiền qua blog? Các bạn có thể xem chi tiết ở link này nhé: Lập blog và kiếm tiền.

Để lại email để theo dõi blog

Chú ý: Nếu sau khi đăng ký bạn không nhận được email, hãy kiểm tra junk mail.
Loading

Top Posts & Pages

  • 13th - Bánh xúc xích
  • Ký sự du lịch - Ghent (Bỉ)
  • Những mẩu giấy nhớ
  • Review drama: Đến khổ vì được anh trai yêu thương quá nhiều (Nhật Bản, 2017)
  • Tổng hợp các bài chia sẻ kinh nghiệm xuất bản sách

Bình luận gần đây

  • Ngân Jones on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Đặng Thị Hoà on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Ngân Jones on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge

Bài viết theo tháng

Meta

  • Log in
  • Entries feed
  • Comments feed
  • WordPress.org

Kết nối với mình trên facebook nhé!

Kết nối với mình trên facebook nhé!

Subscribe to blog via email

Hãy để lại email của bạn để nhận thông báo mỗi lần mình đăng bài mới nhé!

Join 250 other subscribers.

Top Posts & Pages

  • 13th - Bánh xúc xích
  • Ký sự du lịch - Ghent (Bỉ)
  • Những mẩu giấy nhớ
  • Review drama: Đến khổ vì được anh trai yêu thương quá nhiều (Nhật Bản, 2017)
  • Tổng hợp các bài chia sẻ kinh nghiệm xuất bản sách
  • Chuyện điện thoại bị mất
  • Chuyện vợ chồng công sở

Recent Comments

  • Ngân Jones on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Đặng Thị Hoà on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Ngân Jones on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge
  • Thanh Ngan Pham on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge
  • findingschoolcom on Đơn giản hoá cuộc sống

Tìm bài theo tháng

Meta

  • Log in
  • Entries feed
  • Comments feed
  • WordPress.org
© 2026 Chuyện của Ngân | Powered by Superbs Personal Blog theme
%d