Chuyện mua quà

1.
Xem trên mạng có cô bé Liuliu nịnh nọt bố đẹp trai rồi đòi bố mua quà.

Tôi: “Em vừa học được cái này hay lắm trên mạng, để em thử áp dụng.”

Chồng tôi: “Không cái gì trên mạng mà hay ho cả”, nhìn tôi 🤨 kiểu không biết định giở trò gì.

Tôi sán lại gần: “Anh à, anh đẹp trai quá cơ…”

Chồng tôi: “…”

“Anh thương em lắm có phải không?”

“…”

“Anh đẹp trai, anh thương em nhiều như vậy, thì anh mua quà cho em đi.” 🤣🤣🤣

Chồng tôi ha ha ha một hồi cũng gật gù “được rồi, được rồi…”

Xem ra chiêu này thực sự hữu dụng nha 👌. Có ai tin nổi U40, U50 đây không 🤣🤣🤣.

2.
Tiếp tục chuyện mua quà…

“Sao em thấy anh có vẻ miễn cưỡng thế nhỉ? Không có chút thành ý gì cả?”

“Em biết đấy chuyện mua quà với anh không dễ dàng…”

“Tại sao không dễ dàng? Một năm anh chỉ mua quà cho em có 4 lần, dịp sinh nhật, Giáng Sinh, Valentin, kỷ niệm ngày cưới, có gì nhiều đâu mà không dễ dàng.”

“Việc mua thì dễ, nhưng việc nghĩ ra cái gì để mua mới khó. Anh thường phải dành vài tháng để suy nghĩ, nên nhìn bên ngoài anh mua cho em quà 4 lần một năm, nhưng thực ra là anh mua em quà toàn thời gian.” 🤣🤣🤣 (ý là nghĩ lâu quá nên một năm dành cả 12 tháng nghĩ tới chuyện mua quà rồi)

“Sao anh nghĩ lâu thế?”

“Anh đâu có muốn mua cái gì qua loa, anh muốn mua một món quà thực sự dành cho em.”

Quả là chan chứa tâm ý nha. 🤣🤣🤣

3.
“Em cảm thấy anh chả có thành ý gì cả. Chả bao giờ mua quà ngẫu hứng cho em.”

“Tại trong năm cũng có nhiều dịp…”

“Hả, ý anh là 4 lần là nhiều!”

Biết nói hớ, nhìn mặt rén ngang 🤣, vội vã mi mi vợ bù chừ.

“Không, không nhiều, đúng là không nhiều.”

“Thế rốt cuộc anh có mua không?”

“Có, có, có chứ…” 🤣

=> đúng là bị ép tới không còn đường lui

4.

P/S thêm ngoại chuyện:

“Anh có biết là anh có vị trí đặc biệt với em lắm không?”

“?”

“Anh có thấy em mua quà cho ai bao giờ không? Em chỉ mua quà cho anh.”

“Đúng, đúng…” Gật gù gật gù.

“Trong khi đó, một năm anh mua quà cho không biết bao nhiều là người.” (Cứ dịp này dịp kia là ảnh phải gánh hết vụ lo quà cáp, như là quà Giáng Sinh cho bố mẹ, sinh nhật bạn của con, sinh nhật con bạn mình vân vân và mây mây)

“Ờ thì…”

“…em chỉ là một trong số tỷ người kia thôi, chẳng có gì đặc biệt.”

Chồng tôi: “…” (không còn gì để nói)

=> Đây gọi là đỉnh cao của nói trắng thay đen. Người có trách nhiệm xã hội thì bị kết tội là người vô tâm. 🤣🤣🤣

—-
P/S: bài này chắc có thể đặt tiêu đề “lấy chồng lớn tuổi hơn mình cảm giác như thế nào?” 🤣

P/S ảnh: trách nhiệm xã hội là đây, đi chơi biển một tay xách dép cho con, một tay xách dép cho vợ

Hãy để lại lời nhắn cho mình nhé!