Skip to content

Chuyện của Ngân

Trang blog tình yêu cuộc sống tại Anh Quốc của tác giả Ngân Jones

Menu
  • Home
  • Giới thiệu
  • Chuyện của Ngân
    • Chuyện vợ chồng
    • Chuyện con cái
      • Dạy con
      • Món ăn cho bé
      • Các chia sẻ khác
      • Ba và con
      • Nhật ký Anna – 0 tuổi
      • Nhật ký Anna – 1 tuổi
      • Nhật ký Anna – 2 tuổi
      • Nhật ký Anna – 3 tuổi
      • Nhật ký Anna – 4 tuổi
      • Nhật ký Anna – 5 tuổi
      • Nhật ký Anna – 6 tuổi
    • Chuyện gia đình
    • Chuyện học tập
    • Chuyện việc làm
    • Christianity
    • Cuộc sống Anh Quốc
    • Phát triển bản thân
    • Tài chính cá nhân
      • Quản lý tài chính
      • Đầu tư
      • Chi tiêu
      • Thu nhập
    • Nhiếp ảnh
      • Dụng cụ máy ảnh
    • Nghệ thuật
    • Chuyện khác
    • Viết blog và làm vlog
      • Lập blog kiếm tiền
      • Viết blog
      • Làm vlog
  • Review
    • Review nhà hàng
    • Review book
    • Review movie
    • Review drama
    • Review TV Series
    • Reading list
  • Du lịch
    • Du lịch Anh Quốc
    • Du lịch Châu Á
    • Du lịch Châu Âu
    • Du lịch Châu Phi
  • Tác phẩm
    • Luân Đôn nơi em tìm thấy anh
    • Hạnh phúc tìm lại (Tiểu thuyết)
    • Dấu yêu Cambridge
  • Kết nối blog
  • Disclaimer
Menu

Đàn ông và vợ… Cà rốt và hoa…

Posted on September 30, 2018 by Ngân Jones

1. Trước khi đi ngủ, nằm lướt Facebook tình cờ thấy cái video quảng cáo nịt bụng. Thấy người mẫu trong video kéo kéo vài thì cái bụng phẳng lì nhưng không tí mỡ nào, mình cứ thế một “ồ” hai “oà”.

Chồng nằm cạnh tò mò hỏi: “Gì thế em?”

Mình bảo: “Em đang xem cái nịt bụng (corset).”

Chồng tưởng nghe nhầm: “Cosette á?” (Cosette là một nhân vật nữ trong nhạc kịch “Những người khốn khổ”)

Mình: “Không, là cái nịt bụng, chứ không phải là Cosette.”

“À, cái nịt bụng.” Chồng à lên một tiếng rồi liền quay sang vòng tay ôm ngang bụng mình từ phía sau lưng: “Giờ em có một cái nịt bụng rồi nhé.”

Ha ha, quả là có sáng tạo. Mỗi tội cái “nịt bụng” này không mang theo mọi lúc mọi nơi được.

2. Vẫn chuyện đi ngủ.

Mình: “Sao anh vẫn chưa ngủ thế?”

“Anh không biết. Hôm nay cứ cảm thấy ngứa ngáy bồn chồn thế nào ấy.”

“Hừm. Anh cố ngủ đi. Chứ anh chưa ngủ thì em không thoải mái làm chuyện của em được.” (Tức là xem phim và đọc truyện.)

Vừa nói xong thì bị cù cho chí mạng.

Chồng vừa cù vừa kêu ca: “Cái gì?! Đáng ra em phải nói là “Em rất mừng vì anh còn thức để mà em có người nói chuyện cùng chứ.”.”

“Mình vừa nói chuyện nhiều thế còn gì. Giờ phải để em xem phim một tí chứ.”

“Thật là, sao em có thể nói thế. Dành thời gian với anh mà cứ như thể là quá nhiều bơ trên bánh mì thế là sao?”

Mình kệ, nhún vai quay lưng đi lấy cái điện thoại ra.

Chồng đằng sau, tay vẫn đang gác trên trán, miệng lẩm bẩm: “Anh không phải là bơ, mà là… là…”

Mình tò mò nghển tai: “Là cái gì?”

Chồng chẹp miệng: “À, anh muốn tìm cái đồ gì mà em muốn ăn nữa ăn mãi, càng lúc càng muốn nhiều mà không bao giờ chán. Nhưng mà nghĩ không ra.”

“À phải rồi!” Chồng bỗng reo lên: “Anh chính là giống như những bộ váy đẹp mà em luôn muốn thu thập nhiều nhiều thêm.” (“I’m like nice dresses which you always want to collect more and more.”) (=> Đúng là chỉ có váy là nhiều bao nhiêu cũng không biết chán.)

Mình cười không ngậm được mồm. Nửa đêm có người không muốn làm bơ, mà muốn làm váy đẹp.

3. Xem xong cái phim Trung Quốc gì đấy, xong ra bảo chồng: “Hôm nay em dạy tiếng Việt cho anh.”

“Ừ, em dạy đi.”

“Từ giờ anh hãy gọi em là “sư phụ”.”

“Hả, “sơ phu” á?”

“Không, không phải “sơ phu”, mà là “SƯ PHỤ”, “phụ” như trong từ tofu (đậu phụ) ấy.”

Chồng gật gù: “À ừ anh biết rồi.” Rồi nhắc lại rõ to: “Sơ tofu.”

Thấy con vừa chạy ra, chồng tiếp luôn: “Anna, con là baby tofu, còn mẹ con là sơ tofu.” (baby tofu = đậu phụ con, sơ tofu = đậu phụ sơ?)

Mình: “…”

Dạy tiếng Việt thất bại. Hay đúng hơn tham vọng làm sư phụ bị thất bại.

4. Mình: “Em đi viết blog đây.”

Chồng: “Đợi đã. Dành 5 phút với anh trước đã.” Vừa nói vừa vẫy vẫy gọi mình ra ghế sô pha ngồi cùng.

Nghe gọi, mình cũng ra ngồi, ôm ôm ấp ấp một tí.

Nhưng chưa đầy một phút thì con khỉ con xuất hiện nhảy ngay vào giữa, nhảy lên nhảy xuống chọc phá liên hồi, muốn ôm cũng chẳng ôm được.

Mình đùa nghịch chơi với khỉ con một lúc, xong đứng dậy: “Hết 5 phút rồi. Em đi viết đây.”

“Khoan đã.” Chồng vội ới theo: “Em đã đành 5 phút với anh đâu. Từ nãy giờ toàn dành thời gian với người khác.” (=>người khác ở đây tức là con khỉ con)

Mình hất đầu sang con khỉ: “Nhưng kiểu này thì sao mình ôm ấp được?”

Chồng, một tay vẫn đang đối phó với khỉ, một tay làm thành hình vòng cung ám chỉ dành chỗ cho mình ngồi xuống: “It is ok. I can have one on each hand. Better than no you at all.” (Ý là, có thể ôm mỗi người một bên, dù không hoàn toàn trọn vẹn, nhưng có em vẫn còn hơn là không có em.)

5. Đến lúc đi viết blog.

Mình ngồi gõ gõ. Chồng ngồi đọc sách bên cạnh, thi thoảng chạy ra chơi với con, thi thoảng chạy ra xem cơm chín chưa.

Đang viết, thấy chồng ngó sang lẩm bẩm: “Bơ trên bánh mì? Đoạn nào ấy nhỉ…” Xong gật gù: “À, anh nhớ ra rồi…” (Lúc đầu, mình có viết nháp bằng tiếng Anh, nên có nhiều cụm từ đơn lẻ chồng đọc được.)

Mình thấy hơi xí hổ giống đang viết nhật ký có người đọc trộm, liền che ngay màn hình lại hét lên: “Anh! Em đang viết nhật ký. Anh không được phép đọc như thế.”

Chồng bình thản: “Em không cần phải che làm gì. Em viết toàn bằng tiếng Việt anh có hiểu đâu.”

Nhưng nói thế thôi chứ mắt vẫn liên láo có nhìn qua kẽ ngón tay mình để xem có dòm thêm được cái gì không.

Mình che kín luôn, rồi đuổi như đuổi tà. Đến khi người lững thững đi rồi, vẫn còn mắng theo phía sau: “Anh thật không biết phép lịch sự tốt thiểu là gì. Không bao giờ được đọc nhật ký bí mật của người khác như thế.”

Nghe tới đây, người bị mắng, liền ngay lập tức quay đầu lại phán: “There is no secret between man and wife.” (“Không có bí mật giữa đàn ông và vợ.”)

6. Buổi sáng.

Đang đứng trước gương bôi kem ngắm ngắm vuốt vuốt thì có người nhào tới ôm.

Vừa ôm vừa hít hít ngửi ngửi.

“Chà, em thơm quá.” Chồng xuýt xoa: “Em xịt nước hoa đấy à?”

Mình cười cười. Chả là vừa bôi kem mùi hoa hồng xong.

Chồng vẫn tiếp tục hít ngửi: “Hay là em tự nhiên luôn có mùi thơm như hoa thế này?” (“Or you just naturally smell like flowers?”)

Mình vẫn tủm tỉm.

Chồng liền thủ thỉ vào tai: “Em sẽ cưới anh chứ, flower bean?” (“bean” là biệt danh chồng hay gọi mình, giờ được thêm chữ “flower” vào trước)

Vừa thủ thỉ vừa hôn lên cổ mình làm mình buồn quá bật cười khanh khách.

Xong chồng nói tiếp: “Em có mùi thơm giống hoa, còn anh thì giống mùi củ cà rốt.”

Mình đang cười phải dừng lại quay sang nhìn: “Hả? Cà rốt?”

Chồng gật đầu: “Ừ, cà rốt thường không có mùi gì, có phải không nhỉ?” Vừa nói vừa giương giương cái cổ ra cho mình ngửi.

Mình cũng ngửi ngửi, rồi gật đầu: “Xem ra anh đúng là có mùi cà rốt đấy.”

Vậy là hoa và cà rốt cùng nhau cười hi hi ha ha, rồi kéo nhau đi ăn sáng.

Một ngày mới lại bắt đầu.

—

Ảnh:

“Anh, nhìn góc độ này, trông anh cũng hơi đẹp trai đấy.”

“Cái gì?! Chỉ “hơi” thôi á?! Phải là “rất” mới đúng chứ!”

=> chắc do mải chú ý từ “hơi” mà không phản pháo từ “góc độ”… 😂

Nếu bạn thấy bài viết hữu ích, có thể lưu lại bằng các lựa chọn dưới đây:

  • Share on Facebook (Opens in new window) Facebook
  • Share on X (Opens in new window) X
  • Share on LinkedIn (Opens in new window) LinkedIn
  • Share on Pinterest (Opens in new window) Pinterest
  • Share on WhatsApp (Opens in new window) WhatsApp

Like this:

Like Loading…

Hãy để lại lời nhắn cho mình nhé!Cancel reply

Giới thiệu tác giả blog


Ngân Jones, Christian blogger tại Anh, Thạc Sỹ Cambridge, tác giả “Dấu yêu Cambridge“, làm trong ngành tài chính, sống ở Luân Đôn cùng chồng và con gái. Có thể đọc thêm về tác giả ở phần Giới thiệu.

  • Facebook
  • Instagram

Cách lập blog và kiếm tiền


Năm 2020 mình đã kiếm được bao nhiều từ trang blog này? Làm thế nào để có thể lập blog và bắt đầu kiếm tiền qua blog? Các bạn có thể xem chi tiết ở link này nhé: Lập blog và kiếm tiền.

Để lại email để theo dõi blog

Chú ý: Nếu sau khi đăng ký bạn không nhận được email, hãy kiểm tra junk mail.
Loading

Top Posts & Pages

  • Review drama: Đến khổ vì được anh trai yêu thương quá nhiều (Nhật Bản, 2017)
  • Chuyện vợ chồng công sở
  • Làm gì khi vợ đi ngủ sớm?
  • Review drama: Vì sao đưa anh tới (Hàn Quốc, 2014)
  • Ký sự du lịch - Ghent (Bỉ)

Bình luận gần đây

  • Ngân Jones on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Đặng Thị Hoà on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Ngân Jones on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge

Bài viết theo tháng

Meta

  • Log in
  • Entries feed
  • Comments feed
  • WordPress.org

Kết nối với mình trên facebook nhé!

Kết nối với mình trên facebook nhé!

Subscribe to blog via email

Hãy để lại email của bạn để nhận thông báo mỗi lần mình đăng bài mới nhé!

Join 250 other subscribers.

Top Posts & Pages

  • Review drama: Đến khổ vì được anh trai yêu thương quá nhiều (Nhật Bản, 2017)
  • Chuyện vợ chồng công sở
  • Làm gì khi vợ đi ngủ sớm?
  • Review drama: Vì sao đưa anh tới (Hàn Quốc, 2014)
  • Ký sự du lịch - Ghent (Bỉ)
  • Tổng hợp các bài chia sẻ kinh nghiệm xuất bản sách
  • Tổng kết chi tiêu thu nhập năm 2021
  • Đôi dòng về em gái

Recent Comments

  • Ngân Jones on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Đặng Thị Hoà on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Ngân Jones on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge
  • Thanh Ngan Pham on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge
  • findingschoolcom on Đơn giản hoá cuộc sống

Tìm bài theo tháng

Meta

  • Log in
  • Entries feed
  • Comments feed
  • WordPress.org
© 2026 Chuyện của Ngân | Powered by Superbs Personal Blog theme
%d