Skip to content

Chuyện của Ngân

Trang blog tình yêu cuộc sống tại Anh Quốc của tác giả Ngân Jones

Menu
  • Home
  • Giới thiệu
  • Chuyện của Ngân
    • Chuyện vợ chồng
    • Chuyện con cái
      • Dạy con
      • Món ăn cho bé
      • Các chia sẻ khác
      • Ba và con
      • Nhật ký Anna – 0 tuổi
      • Nhật ký Anna – 1 tuổi
      • Nhật ký Anna – 2 tuổi
      • Nhật ký Anna – 3 tuổi
      • Nhật ký Anna – 4 tuổi
      • Nhật ký Anna – 5 tuổi
      • Nhật ký Anna – 6 tuổi
    • Chuyện gia đình
    • Chuyện học tập
    • Chuyện việc làm
    • Christianity
    • Cuộc sống Anh Quốc
    • Phát triển bản thân
    • Tài chính cá nhân
      • Quản lý tài chính
      • Đầu tư
      • Chi tiêu
      • Thu nhập
    • Nhiếp ảnh
      • Dụng cụ máy ảnh
    • Nghệ thuật
    • Chuyện khác
    • Viết blog và làm vlog
      • Lập blog kiếm tiền
      • Viết blog
      • Làm vlog
  • Review
    • Review nhà hàng
    • Review book
    • Review movie
    • Review drama
    • Review TV Series
    • Reading list
  • Du lịch
    • Du lịch Anh Quốc
    • Du lịch Châu Á
    • Du lịch Châu Âu
    • Du lịch Châu Phi
  • Tác phẩm
    • Luân Đôn nơi em tìm thấy anh
    • Hạnh phúc tìm lại (Tiểu thuyết)
    • Dấu yêu Cambridge
  • Kết nối blog
  • Disclaimer
Menu

Những ngày cuối năm 2018

Posted on December 31, 2018 by Ngân Jones

1. Đang đứng đánh răng cùng nhau, đột nhiên đưa tay đánh lưng chồng cái bộp. Bị hại chồng không nói gì vẫn tập trung đánh răng.

Mình trong khi đó, gây án xong, liền quay sang hỏi: “Anh biết vì sao em đánh anh không?”

Chồng lúc này vẫn tập trung chuyên môn, nhưng có dừng lại chút xíu để trả lời: “Em lại vừa nghĩ đến cái chuyện gì làm em cảm thấy xấu hổ hả?”

Mình trợn mắt kinh ngạc 😲: “Uầy, sao anh biết, tài dzậy?”

Chồng dũa vẫn trong mồm, mắt liếc chéo sang: “Of course, I know my bean.” (“Tất nhiên là anh biết tỏng em rồi.”)

=> Căn bản vì không phải lần đầu tiên sự việc xảy ra 😂, quá quen rồi!

Những lúc vầy, thường hay bảo: “Em kể ra đây xem nào, anh đảm bảo không có gì đáng xấu hổ.”

Rồi thi thoảng chuyển sang: “Thôi, em đừng nghĩ về mấy cái chuyện xấu hổ nữa. Đã nghĩ về một chuyện, cái chuyện khác nó lại kéo theo, thành cả cây xấu hổ. Em nghĩ sang mấy cái chuyện khác đi thì nó hết xấu hổ.”

2. Đi du lịch về, rào đổ, cửa hỏng.

Mình nằm kềnh vắt chân lên ghế sô pha đọc sách. Chồng đi qua đi lại, đập cái này phá cái kia, à quên, lắp cái này sửa cái kia.

Mình: “Anh, sao thỉnh thoảng em thấy anh giống như ông nội của em thế nhỉ?”

Chồng há mồm trợn mắt😵: “Hả? Cái gì cơ?!”

Mình: “Em vẫn nhớ những ngày nghỉ hè năm em học cấp hai. Khi em nằm lăn lóc trên sàn đọc truyện tranh, ông nội em đi quanh quanh nhà sửa chữa cái này cái kia. Cảm giác giờ giống trở về tuổi thơ vậy.” (Vừa nói vừa hí hí hươ qua hươ lại cuốn truyện.)

Chồng thở phào, được phen hú hồn vì hổng biết sao tự dưng được phong thành ông nội.

Hết hú hồn xong thì bảo: “Because that’s just what the man of the house does.” (“Bởi vì đơn giản đấy là cái điều mà người đàn ông của ngôi nhà làm.”) 💪

Nghe oai phong lẫm liệt ghê chưa. “The man of the house” cơ đấy.

3. Rảnh rỗi đi chơi trên trung tâm mua sắm.

Con khăng khăng đòi cầm cái áo khoác trong tay, ôm chặt không cho ai động vào.

Mình ôm tay chồng hi hí cười, bảo: “Căn bản là vì cái gói kẹo sô cô la trong túi áo ấy mà. Nhưng mà cũng không thể trách con được. Ngày trước em cũng đã từng như thế mà.” (Tức là từng mê kẹo sô-cô-la rưa rứa.)

Chồng liếc sang: “Ý em là bây giờ em vẫn như thế ấy hả?”

Mình: “Hả, anh bảo cái gì cơ?”

Chồng tiếp tục cười khúc khích khúc khích: “Bây giờ em vẫn như thế mà. Em và con đúng là giống nhau như đúc.” (“You are still like that too. You and Anna are just like peas in a pod.”)

Mình sửng cồ: “Hả? Anh vừa nói em giống một đứa trẻ con?!” (Sửng cồ thế thôi chứ công nhận là vẫn mê kẹo sô-cô-la thật😓, cả buổi chiều vừa đi vừa ngậm mút chán rồi.)

Chồng hốt hoảng: “Không! Không! Ý anh là Anna giống hệt như một người lớn ấy.”

Mình: “…” 😂😂😂😂

4. Hồi trước ở chỗ làm, chót lỡ lời lộ ra cho đồng nghiệp biết mình cái gì chồng cũng lo tuốt từ đầu cho tới cuối.

Về liền kể lể với chồng: “Anh, em lo là đồng nghiệp của em sẽ nghĩ là em quá lệ thuộc đấy.”

Chồng phơn phởn, vừa nói vừa chỉ tay vào má mình, có vẻ không lấy gì làm nghiêm túc: “Em không phải là quá lệ thuộc. Mà em là cu-te lệ thuộc.” (–> nguyên văn “You are not too dependent. You are cute dependent.” –> chả hiểu “cute dependent” là cái gì?😑)

Mình trợn mắt: “Hả? Em không thích anh nữa đâu!”

“Sao lại không thích anh!? Anh vừa mới nói em dễ thương cơ mà.”

“Không. Anh vừa mới nói em lệ thuộc thì có.”

Chồng liền nhún vai:

“Quá lệ thuộc thì có gì sai chứ? Em lệ thuộc vào anh. Anh lệ thuộc vào em. Đó là lý do chúng ta là chồng và vợ. Chúng ta lệ thuộc lẫn nhau.” (Nguyên văn: “What is wrong with being too dependent? You are dependent on me. I’m dependent on you. That’s why we are husband and wife. We are co-dependent.”)

Hừm… co-dependent… cũng gọi là có chút lý lẽ.

5. Đến giờ tắm của con.

Chồng đưa con vào nhà tắm. Mình liền quay mông đi xuống nhà. Vừa tới cuối cầu thang liền nghe tiếng gọi:

“Ơ, em đi đâu đấy.”

Mình: “Em xuống nhà một tí.”

Chồng: “Quay lại đi em.” Vừa nói vừa làm động tác kéo dây rất tưng tửng, kiểu dùng sợi dây vô hình kéo mình lại ấy.

Mình: “…”

Chồng tiếp: “Em mang điện thoại lên đây, ngồi trong này này.”

Vừa nói chỉ vào phòng ngủ ở cuối hành lang gần nhà tắm, giọng rất dụ dỗ. (Mà mình vốn không hề có ý định dùng điện thoại nhé, chỉ định xuống nhà dọn nốt đống bát đĩa.)

Mình: “Cầm điện thoại ngồi trên đấy với ngồi dưới đây có khác gì nhau.”

Chồng tiếp tục màn tưng tửng: “Khác chứ. Dưới đấy xa quá. Khoảng cách địa lý ở đây vẫn gần hơn.”

Mình: “…”

6. Nghỉ lễ nghỉ Tết là đồng nghĩa với ngủ nướng, ngủ nướng, ngủ nướng. Thật sướng như bà tiên.

Sáng bảnh mắt, lướt facebook xong lăn người ba phát trên giường, rồi thò chân chạy sang phòng kế bên thay quần áo. Vừa tươm tất chỉnh tề thì đúng lúc chồng lên tới nơi.

“Ơ, em ở đây à?” Giọng nói rất ngỡ ngàng: “Sao em đã dậy rồi? Anh đang định lên đánh thức em.”

Vừa nói vừa chạy ngay lại ôm hôn, xong đề xuất: “Hay em quay lại giường đi nhé. Để anh còn đánh thức em dậy chứ.”

Mình: “…”

7. Tối nằm tâm sự trước khi đi ngủ.

Mình bảo: “Anna likes to be cuddled. So sweet.” (“Con lúc nào cũng thích được ôm. Thật ngọt ngào ghê.”)

Chồng nhanh nhẩu: “I like to be cuddled too.” (“Anh cũng thích được ôm.”)

Mình yên lặng không nói gì.

Chồng liền nhắc lại (đầu nghển lên rõ cao): “I like to be cuddled too.”

Mình vẫn yên lặng như tờ.

Ngay lập tức nghe thấy tiếng kêu ca hậm hực:

“Ơ, sao em không nói gì nhở? Đáng lẽ em phải nói cái gì đại loại như là “Em thật muốn ôm anh quá” chứ.”

🤦‍♀️ Thật tưng tửng không chịu được.

8. Nhà tớ cuối năm 2018 này không có chuyện gì hay ho, toàn mấy cái chuyện tưng tửng linh tinh.

Chúc mọi người một năm mới 2019 thật là viên mãn nhé.

HAPPY NEW YEAR!

🎉🎉🎉🎉🎉🎉

Nếu bạn thấy bài viết hữu ích, có thể lưu lại bằng các lựa chọn dưới đây:

  • Share on Facebook (Opens in new window) Facebook
  • Share on X (Opens in new window) X
  • Share on LinkedIn (Opens in new window) LinkedIn
  • Share on Pinterest (Opens in new window) Pinterest
  • Share on WhatsApp (Opens in new window) WhatsApp

Like this:

Like Loading…

Hãy để lại lời nhắn cho mình nhé!Cancel reply

Giới thiệu tác giả blog


Ngân Jones, Christian blogger tại Anh, Thạc Sỹ Cambridge, tác giả “Dấu yêu Cambridge“, làm trong ngành tài chính, sống ở Luân Đôn cùng chồng và con gái. Có thể đọc thêm về tác giả ở phần Giới thiệu.

  • Facebook
  • Instagram

Cách lập blog và kiếm tiền


Năm 2020 mình đã kiếm được bao nhiều từ trang blog này? Làm thế nào để có thể lập blog và bắt đầu kiếm tiền qua blog? Các bạn có thể xem chi tiết ở link này nhé: Lập blog và kiếm tiền.

Để lại email để theo dõi blog

Chú ý: Nếu sau khi đăng ký bạn không nhận được email, hãy kiểm tra junk mail.
Loading

Top Posts & Pages

  • Giới thiệu
  • Ký sự du lịch - Ghent (Bỉ)
  • Chuyện vợ chồng công sở
  • Cách mình đầu tư kiếm tiền để giành tự do tài chính
  • Chuyện điện thoại bị mất

Bình luận gần đây

  • Ngân Jones on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Đặng Thị Hoà on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Ngân Jones on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge

Bài viết theo tháng

Meta

  • Log in
  • Entries feed
  • Comments feed
  • WordPress.org

Kết nối với mình trên facebook nhé!

Kết nối với mình trên facebook nhé!

Subscribe to blog via email

Hãy để lại email của bạn để nhận thông báo mỗi lần mình đăng bài mới nhé!

Join 250 other subscribers.

Top Posts & Pages

  • Giới thiệu
  • Ký sự du lịch - Ghent (Bỉ)
  • Chuyện vợ chồng công sở
  • Cách mình đầu tư kiếm tiền để giành tự do tài chính
  • Chuyện điện thoại bị mất
  • Nhật ký tuần của một nhân viên kế toán
  • Vài điều về tài chính gia đình
  • Sự nghiệp và lý tưởng
  • Trải nghiệm và khám phá
  • Luân Đôn nơi em tìm thấy anh - Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?

Recent Comments

  • Ngân Jones on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Đặng Thị Hoà on Luân Đôn nơi em tìm thấy anh – Chương 9: Tìm kiếm hạnh phúc ở đâu?
  • Ngân Jones on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge
  • Thanh Ngan Pham on Chia sẻ kinh nghiệm xin 100% học bổng tiến sỹ từ trường đại học Cambridge
  • findingschoolcom on Đơn giản hoá cuộc sống

Tìm bài theo tháng

Meta

  • Log in
  • Entries feed
  • Comments feed
  • WordPress.org
© 2026 Chuyện của Ngân | Powered by Superbs Personal Blog theme
%d